tp hồ chí minh

Những bài thơ hay về 20-11


Những bài thơ hay nhất về thầy cô mái trường ngày 20-11

nhung bai tho hay nhat ve thay co mai truong 20-11
{VnTim™} Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, uống nước nhớ người đào giếng... Từ thuở ấu thơ cắp sách đến trường chúng ta đã được thầy cô dạy dỗ những điều đó, những bài học đạo đức đầu tiên đã giúp chúng ta nên người như hôm nay.

Là một người Việt Nam chúng ta không thể nào quên truyền thống tôn sư trọng đạo mà ông cha ta đã truyền dạy từ bao đời nay. Không thầy đố mày làm nên... Chính thầy cô đã chắp cánh cho những ước mơ của chúng ta bay cao, cung cấp hành trang kiến thức cho chúng ta bước vào đời và giúp chúng ta thành công trên con đường học vấn và cả trên đường đời.

Trong mỗi chúng ta ai cũng có một thời cắp sách tới trường, ai cũng có những ngày học cùng những người bạn và thầy cô dưới mài trường thân yêu, rồi để lại cùng thời gian là bao kỷ niệm buồn vui nhưng rất đỗi thân thương mà khi lớn nên ta thấy hối tiếc khi nhớ lại. Hối tiếc vì hồi đó ta quá ích kỷ, hối tiếc vì hồi đó ta quá ham chơi, hối tiếc vì hồi đó ta học chưa tốt, hối tiếc vì .v.v. Nên nhân đây VnTim™ muốn nhắc nhở những bạn đã đang và sẽ là học sinh, vẫn còn đang ngồi trên ghế nhà trường hãy cháy hết mình cho cuộc sống của các bạn "học hết sức, chơi hết mình" đừng để sau này phải hối tiếc, nếu các bạn đang có dự định làm gì đó thì hãy làm ngay đi không sẽ không kịp đâu.

Chính vì công lao to lớn của các thầy cô đối với cá nhân mỗi người nói riêng và toàn xã hội nói chung nên ngày 20 - 11 hàng năm được gọi là "Ngày nhà giáo Việt Nam (hay ngày lễ Hiến chương nhà giáo Việt Nam)", nó không chỉ là ngày vui của các thầy cô giáo mà còn là ngày để chúng ta bày tỏ lòng biết ơn đến thầy cô, người mẹ thứ hai đã dạy dỗ chúng ta nên người.

Cứ mỗi dịp 20 - 11 về VnTim™ lại nhớ đến thầy cô, bạn bè và cả mái trường thân thương cùng bao kỷ niệm một thời cắp sách tới trường. Cảm xúc ấy càng trỗi dậy một cách mãnh liệt khi ta tìm về trường xưa để thăm lại những người đã hy sinh bao tâm huyết dạy dỗ chúng ta thành người.

Để bày tỏ lòng biết ơn của mình đến thầy cô có tất nhiều các như đền thăm và tặng quà là phổ biến nhất, nhưng đối với những học trò xa xứ thì một bó hoa dâng tặng cho thầy cô trong ngày này chắc có lẽ là hơi khó, nhưng những món quà tinh thần bằng thơ văn hay một chút vật chất thì chắc có lẽ là không khó lắm đối với mỗi người trong chúng ta !

Nhân ngày 20 - 11 VnTim™ xin gởi đến các bạn những bài thơ hay nhất về thầy cô giáo và mái trường thân yêu để chúng ta cùng bày tỏ lòng biết ơn với các thầy cô của mình trong ngày vui này, đồng thời cũng để nhắc nhở rằng : Ăn quả phải nhớ kẻ trồng cây.

Đây là những bài thơ hay về thầy cô giáo những người díu dắt chúng ta vào đời. Nhân dịp 20/11, kính chúc thầy cô giáo mạnh khỏe, luôn đạt được nhiều tàhnh tích trong cuộc sống.
nhung bai tho hay nhat ve thay co mai truong 20-11
Chúc người dìu dắt tương lai,
Mừng vui lớp lớp nay mai giúp đời…
Thầy như sóng ngoài biển khơi,
Cô như tia nắng mặt trời lung linh…
Nhân gian đầy ắp bình minh,
Ngày ngày tiếp bước học sinh nên người
Nhà nhà rộn rã tiếng cười,
Giáo viên ngày lễ hai mươi đến rồi…
Việt Nam toàn cõi bồi hồi…
Hai từ thân thiết bao đời dựng xây
Mươi mười đã rõ ơn này…
Tháng năm vun đắp hăng say đong đầy.
“Mười năm là tết trồng cây,
Một trăm năm mãi… hăng say trồng người”

Bụi Phấn 
(hãy chú ý điều ngạc nhiên trong bài thơ này nhé !)
( và hãy xem đó là điều gì ?điều gì nhỉ ?? )

Khi tôi ném bảng nằm ngang ngổn
Thầy đến bên tôi vẻ ôn tồn
Viết lên đôi chữ cười vui vẻ
Bảng cũng như ta cũng có " hồn "...!

Bụi rớt rơi trên dáng hao gầy
Phấn chì bụi phủ tóc như mây
Rớt bay hồn phấn tan từng mảnh
Rơi xuống làm thêm bạc tóc thầy
Có phải thầy đang nảy hạt mầm ?
Hạt mầm thầy chăm bón quanh năm !
Bụi thời gian cứ bay theo gió
Nào biết ngày mai sẽ thăng trầm

Rơi như lá úa nay lìa cành
Trên đường gian khổ hóa mong manh
Bụt giảng ngày xưa thầy tôi đã
Giảng giải từng câu thiếu niên thành...

Có biết ngày mai sẽ ra sao
Hạt mầm thầy nảy biết là bao
Bụi trần phấn toả mau phai thắm
Nào biết ngày sau sẽ thế nào !

Rơi rơi nắng gió sương mờ ảo
Trên mái trường xưa nhạt ngói màu
Tóc người xưa cũng chen sợi bạc
Thầy đó trường đây lệ cứ trào....

Con vẫn yêu sao những điểm 10
Yêu thầy trách phạt học mà chơi
Phút giây ngày ấy như sống lại
Này tuổi thơ ngây chẳng hết lời

Làm sao để trở lại ngày xưa
Co' thể ngoan hơn chẳng nghịch đùa
Nào ai không nhớ mình " hưởng " phạt
Quên những trận đòn đã từng chưa?

Ngày nay con vẫn giữ ân tình
Xưa còn non trẻ đã miệt khinh
Thầy - Cô nâng sách tay dìu dắt
Dạy dỗ thành nhân giúp nước mình

Khi con cất bước xa mái trường
Tuổi người đã đủ để vấn vương
Còn lưu luyến Bạn - Thầy - Cô mãi
Thơ thẩn dăm câu thỏa sầu thương!!
TẢN MẠN VỀ NGHỀ .

1. Người đi - lòng chẳng xa lòng
Học trò, đồng nghiệp thủy chung một đời

2. Hai mươi năm một giấc mơ
Tuổi thơ ngày đó... bây giờ là đây
Hai mươi năm được làm thầy
Bao vinh quang, bao đắng cay cuộc đời
Bạn bè còn lại mấy người
Học trò mấy lớp ra đời thành nhân
Hai mươi năm kiếp phong trần
Với các em sức thanh xuân vẫn còn
Hai mươi năm tấm lòng son
Như hoa sen đậm sắc hồng ban mai
Con thuyền tách bến ra khơi
Cánh buồm căng gió nửa đời lại đi
Dù cho bão tố bất kỳ
Tim hồng, phấn trắng ngại gì gió to
Cám ơn em, tuổi học trò
Cho thầy thêm sức trồng hoa dâng đời
Ngày hai mươi - tuổi hai mươi
Nửa đời dạy học... đam mê vẫn còn.

3. Dâng cô bông hồng trắng
Hồng đỏ kính dâng thầy
Bao bông hồng còn lại
Đưa em vào tương lai

4. Em ngồi đó, một khung trời để nhớ
Mắt biết xôn xao, tinh nghịch má hồng
Tà áo ngây thơ, nụ cười rạng rỡ
Một - sáng - khai - trường, giờ đã xa xăm.
GẶP LẠI THẦY 
Con dừng lại phía hàng cây
Bồi hồi khi gặp dáng thầy hôm nao
Trường xưa vẫn nét ngày nào
Và đây vẫn dáng thấy cao cao gầy
Vẫn bao la một vòng tay
Đón con như thể chưa ngày cách xa
Kiềm lòng để lệ khỏi nhoà
Giọng thầy trầm ấm "thật thà phải con?"
Cái tên thấy gọi riêng con
Đến giờ con thấy vẫn còn mới nguyên
Ước mong con mãi không quên
"thật lòng vững trí đừng phiền nghe con"
Lợi danh - danh lợi sẽ mòn
Những điều thấy dạy còn hoài khắc tâm
Nhớ tóc thấy điểm hoa râm
Cùng lời chỉ dạy âm thầm con mang
Ai quên đi chuyến đò ngang
Quên sao người lái thuyền sang bến đời.
Ngày Đầu Tiên Đi Học 
Thơ: Viễn Phương

Ngày đầu tiên đi học
Mẹ dắt tay đến trường
Em vừa đi vừa khóc
Mẹ dỗ dành bên em
Ngày đầu tiên đi học
Em mắt ướt nhạt nhòa
Cô vỗ về an ủi
Chao ôi ! sao thiết tha

Ngày đầu như thế đó,
Cô giáo như mẹ hiền
Em bây giờ cứ ngỡ
Cô giáo là cô Tiên
Em bây giờ khôn lớn,
Bỗng nhớ về ngày xưa
Ngày đầu tiên đi học
Mẹ cô cùng vỗ về...
Bàn Tay Của Cô 

Có một miền đất rất xa
Nơi bàn tay cô để lại
Bàn tay ngọt ngào hoa trái
Thành phố trên trang sách em

Cô ngồi soạn bài đêm đêm
Lung linh ánh đèn tỏa sáng
Mỗi ngày đứng trên bục giảng
Dắt em từng bước vào đời

Xôn xao âm thanh đất trời
Trên bàn tay cô đã dắt
Bàn tay lặng thầm dìu dắt
Cho em cả một bầu trời.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét